TRANG VĂN HÓA- LỊCH SỬ

Nợ Tình Chưa Vơi !

Tác giả: Dương Đại Trường
Thể loại: Truyện ký

Lời Tòa Soạn: Nợ Tình Chưa Vơi! Là truyện ký được trích từ tuyển tập truyện ngắn nhan đề: Chiều Xưa Nhạt Nắng của nhà văn Dương Đại Trường. Đây là một câu chuyện có thật, xảy ra trong bối cảnh xã hội VN sau năm 1975! Truyện dựa trên câu chuyện éo le của những người cha vượt biển ra ngoại quốc rồi lấy vợ khác, bỏ lại vợ con ở quê nhà sống trong cảnh nghèo nàn !! Mời độc giả vào xem để biết những mảnh đời bất hạnh của những đứa con rơi lạc loài ... Dương Đại Trường là cây bút chuyên viết về hiện thực phê phán. Những bài viết của DĐT mang đủ 4 yếu tố của văn học Việt Nam: Trào phúng, Trử tình, Lãng mạn và Thời thế.

    Nhận được thư báo tin thằng Đinh Phi con của mình thi rớt vào nha khoa của trường đại học Adelaide, bà Tám Hoa buồn bã than trách với chồng:
- Thằng con mình học cũng giỏi mà sao lại thi rớt vào nha khoa! Chắc có lẽ anh đã tạo nhiều nghiệp báo khi còn trẻ, bỏ rơi rớt những đứa con của anh ở Việt Nam sống trong nghèo khổ!
     Tư Bông nghe vợ trách, chau mày hỏi:
- Anh không có làm gì hại người ta mà em trách anh tạo nhiều nghiệp báo!
     Bà Tám Hoa thở dài phân tích:
- Hồi thời trai trẻ anh đã quan hệ tình cảm với nhiều phụ nữ, phá trinh tiết người ta và tạo nhiều con rơi con rớt... Đó là hành động anh đã gây nên nghiệp báo!...
    Tư Bông ngắt lời vợ, bào chữa cho mình:
- Quan hệ tình cảm với nhiều đàn bà đâu phải là tạo nghiệp báo! Đây là một sự trao đổi hai chiều, đôi bên cùng có lợi mà em...
    Bà Tám Hoa nghe chồng cải bướng, nổi giận lớn tiếng mắng Tư Bông xối xả:
- Anh làm người mà không biết ăn năn hối cải! Anh quên rồi sao! Những đứa con rơi của anh còn ở Việt Nam sống trong cảnh nghèo khổ, túng thiếu, buôn tảo bán tần, chạy gạo ăn từng bửa... Những hoàn cảnh đó là món nợ mà anh phải trả sau nầy, suốt đời chưa hết!
    Tư Bông nghe vợ phân tích về nghiệp quả, lòng chùn xuống rồi dịu giọng:
- Nếu em bảo anh có vay những món nợ tình chưa trả thì bây giờ em phụ giúp anh trả những món nợ nầy đi!
     Vừa nghe chồng đề nghị trả “nợ tình” mà Tư Bông đã vay những người đàn bà trong thời còn trai trẻ, Tám Hoa khẻ nói:
- Vậy thì anh sẽ cùng em về Việt Nam một chuyến, tìm gặp lại những đứa con rơi của anh: Con Thu, thằng Hận, hai đứa mà em đã biết đến, còn những đứa khác nữa... Không biết chúng nó giờ lưu lạc nơi nào và cuộc sống ra sao.!
- Em hơi sức đâu mà bận tâm lo lắng! Bọn nó có mẹ chúng lo.
     Tám Hoa quay đầu lại ngó chồng, nói trách:
- Anh đã bỏ rơi chúng nó bấy lâu nay! Bây giờ anh nên tìm chúng nó để tỏ chút tình cha con, nhằm nhẹ đi phần nào nghiệp báo sau nầy của anh! Riêng về phần em, suy nghĩ lại em cũng có phần tội lỗi với chị Thúy má của thằng Hận! Nếu năm xưa em biết anh có vợ rồi thì em đâu có vào phá hạnh phúc gia đình của chị Thúy và anh!
    Tư Bông nghe vợ nhắc chuyện cũ, cúi mặt thở dài:
- Nhưng anh không thể về Việt Nam được!
-Tại sao.?
- Lý do đơn giản là bởi vì thời gian qua anh đã gia nhập vào tổ chức chính trị!
       Vừa nghe chồng nhắc đến hai chữ “chính trị”, Tám Hoa càu nhàu:
- Em đã bảo với anh bấy lâu nay, qua được Úc rồi thì nên chăm lo làm ăn, chống đối Cộng Sản có lợi lộc gì! Thời gian qua anh ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng...
   Tư Bông cải lại vợ:
- Cũng nhờ anh tham gia vào tổ chức chống cộng nên mới xây dựng được 6 căn nhà nylon trên đất mình với giá rẻ.
- Bấy lâu nay anh đi làm chính trị, bao nhiêu căn nhà nylon đó chẳng xứng với công lao của anh!
      Nói xong, Tám Hoa đứng dậy đi xuống nhà bếp lo nấu cơm chiều. Tư Bông ngồi như bất động trên chiếc ghế sa-lông nơi phòng khách, mắt nhìn ra bên ngoài suy tư. Chiều nhạt nắng, chỉ còn vài tia nắng cuối ngày chiếu xuống mái nhà kính, phản chiếu lên những chiếc lá ổi bên hiên nhà, lay động lấp lánh khi cơn gió chiều thổi nhẹ qua. Tư Bông thở dài, hồi tưởng.! Thoáng qua mà đã hơn mười năm sống nơi xứ người. Thời gian trôi đi không đợi chờ và cuốn theo những vui buồn cuộc sống, lặng lẻ và âm thầm đi vào vùng không gian quá khứ đời người! Hình ảnh của cô Mười, cô Thúy...bổng chốc lần lượt trở về trong vùng tâm tư của Tư Bông.
Đang thả hồn tìm về ngày xưa thân ái, bổng tiếng bà Tám Hoa từ nhà bếp gọi vọng lên:
- Anh ơi! Ăn cơm.
         Tư Bông không đáp lời gọi của vợ, đứng lên khép cánh cửa của phòng khách rồi đi xuống nhà bếp. Tư Bông vừa ngồi vào bàn ăn, hỏi vợ:
- Em quyết định đi về thăm quê hương, bao giờ em đi?
- Có thể em đi Việt Nam vào đầu tháng tới!
- Ừ ! Mùa đông công việc nông trại cũng không nhiều, một mình anh quán xuyến công việc được. Anh suy nghĩ nảy giờ: Em về Việt Nam lần nầy tìm lại những đứa con rơi của anh, em cho chúng nó ít tiền sửa lại nhà cửa và cho chúng nó số vốn làm ăn, xem như một việc làm từ thiện để giải bớt phần nào nợ tình mà anh đã thiếu của mẹ chúng nó...
       Tám Hoa ngắt lời chồng, nói toạc ý nghĩ trong lòng:
- Em về Việt Nam lần nầy đi tìm thằng Hận mà thôi! Bởi vì em chỉ có lỗi với mẹ con của nó. Phần mẹ con cô Mười thì em không có dính dán gì đến nợ tình với cô ấy.
     Tám Hoa ngừng giây lát rồi phân tích:
- Cô Thúy mới chính là người vay nợ tình với cô Mười. Em không có liên hệ gì tới ân oán của họ!
    Tư Bông dịu giọng nói với vợ:
- Dù sao đi nữa con Thu cũng là con của anh. Cho tiền con Thu xem như em làm một việc từ thiện! Em nói làm từ thiện mà trong lòng có sự phân biệt, còn gì là từ thiện nữa!
     Tám Hoa nghe chồng nhắc đến hai chữ từ thiện cho những đứa con của các người vợ cũ, nổi lên hờn ghen:
- Thà em làm từ thiện cho chùa để được phước. Cúng dường nhiều thì được nhiều phước... Nếu đem tiền cho mấy đứa con rơi của anh, em sẽ được gì.? Chỉ thêm ghen tức!
- Nói như em thì anh đành “bó tay”!
- Đã biết vậy sao anh yêu cầu em làm những việc mà trong lòng em không muốn!
- Do chính em khơi lên chuyện nầy! Cũng chỉ vì em muốn làm việc thiện để tích đức cho thằng Đinh Phi con của mình, cầu mong cho năm tới nó thi đậu vào nha khoa như chúng ta mơ ước.
      Tám Hoa nghe chồng phân tích, gật đầu rồi dịu giọng:
- Thì em nghĩ tới việc học hành của thằng Đinh Phi nên em mới về Việt Nam lần nầy để tìm gặp những đứa con rơi của anh, hầu giải bớt phần nào tội lỗi mà anh đã gây ra hồi thời trai trẻ.
- Ừ! Cám ơn em.
      Một buổi sáng mùa đông, sương khuya che phủ một vùng trắng xóa thị trấn Virginia! Tư Bông lái xe đưa Tám Hoa ra phi trường Adelaide để đáp chuyến bay đi Sydney rồi về Việt Nam trên chuyến bay của hàng không Qantas: Sydney-Saigon. Sau khi gởi hành lý xong xuôi, hai vợ chồng đến ngồi trên dãy ghế nơi phòng chờ đợi, đưa mắt ngó ra ngoài hướng phi đạo. Trời còn khuya nên phi trường vắng vẻ! Phía xa xa, những hàng đèn định hướng phi đạo tỏa ra ánh sáng màu tím, chạy thẳng tắp trên lề đường băng, nhạt nhòa trong sương mù buổi tối mùa đông. Tư Bông ngồi lặng yên dựa lưng vào ghế, mắt nhìn ra ngoài theo dõi. Bổng tiếng loa phát thanh báo hiệu hành khách lên phi cơ, Tư Bông đứng dậy nói lời dặn dò:
- Thượng lộ bình an! Về tới Việt Nam điện thoại báo tin cho anh biết...
- Bye anh!
         Sau gần tám giờ bay từ Sydney, phi cơ vào không phận của Việt Nam, tiếng của cô tiếp viên phát ra từ chiếc loa, báo hiệu cho hành khách trở về chỗ ngồi để máy bay chuẩn hạ cánh. Từ trên phi cơ nhìn xuống đất qua chiếc cửa sổ nhỏ, dòng sông Nhà Bè hiện ra trước mắt làm cho Tám Hoa nôn nao trong lòng. Nhớ lại, mới đây mà đã gần 20 năm, kể từ ngày ông Tư Bông bảo lãnh bà và đứa con gái sang Úc theo diện đoàn tụ vợ chồng, đến nay Tám Hoa mới trở về thăm nhà sau những tháng năm xa cách đất tổ quê cha. Thời gian trôi qua nhanh như bóng câu nơi cửa sổ! Nhanh như ngựa chạy tên bay! Nhanh như những con số ghi tuổi đời đã mất theo âm thanh tích tắc phát ra từ chiếc đồng hồ treo tường! Nhanh đến nỗi khi nhìn lại chính mình đã ngở ngàng với mái đầu sương điểm bởi màu thời gian phủ mất tuổi xuân thì. Rồi khi đó bất  chợt nhớ ra: Nhìn người phiêu lãng mới biết mình lãng du!
        Phi cơ bay một vòng trên bầu trời Sài Gòn rồi đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất. Khí hậu Việt Nam mùa nầy nóng và ẩm ướt! Tám Hoa tay xách chiếc giỏ màu trắng, tay kia cầm chiếc khăn tay lau những giọt mồ hôi nhễ nhãi trên đôi gò má, len lỏi qua dòng người rồi đứng xếp hàng chờ trình giấy nhập cảnh. Sau gần một tiếng đồng hồ chờ đợi mới tới phiên trình giấy. Tám Hoa vừa trình Passport, người nữ công an cửa khẩu mở lời xin:
- Chị về thăm quê có mang quà tặng cho tụi em không?
       Tám Hoa không hiểu được thâm ý của từ ngữ thịnh hành về “hối lộ” qua cửa khẩu của người nữ công an, thành thật trả lời:
- Thưa cô! Tôi không có quà gì để tặng cho cô...
      Nữ công an nhân dân nhìn Tám Hoa bằng ánh mắt không thiện cảm, lạnh nhạt nói:
- Xin mời chị đi đến chiếc bàn đằng kia, điền thêm chi tiết vào giấy nhập cảnh rồi xếp hàng trở lại theo thứ tự...
      Tám Hoa vừa đi vừa nhìn vào tờ giấy xin nhập cảnh, châu mày cố tìm ra chi tiết thiếu sót để điền vào. Người nhân viên giữ trật tự phi trường nhìm thấy bà Tám Hoa chưa hiểu phép tắc qua  cửa khẩu, hắn ta đến phía sau Tám Hoa, khẻ mở lời:
- Chị cần tôi giúp gì không?
    Tám Hoa quay đầu nhìn lại:
- Nhờ anh xem dùm tôi, còn những chi tiết gì thiếu sót trong giấy xin nhập cảnh nầy!.
     Anh trật tự mĩm cười, chẳng cần nhìn vào giấy xin nhập cảnh của bà Tám Hoa, nói huỵch toẹt:
- Chị còn thiếu thủ tục đầu tiên: “Tiền đâu?”
      Tám Hoa sợ mình bị cài vào tội danh hối lộ cán bộ công an nhà nước, Tám Hoa hỏi lại anh trật tự một lần nữa:
- Tôi có bị khép tội hối lộ không?
      Anh trật tự chỉ tay đến những người đang trình giấy:
- Chị nhìn xem họ làm gì thì chị làm theo...
- Tôi không thấy họ làm gì!!!
      Anh trật tự nổi cáu lên, tay giật lấy Passport của Tám Hoa rồi bảo:
- Chị kèm vào Passport 20 dollars, đứng xếp hàng , tôi bảo đảm chị được nhập cảnh vào Việt Nam...
       Tám Hoa làm theo lời chỉ dẫn của anh trật tự và được anh công an cho qua cửa khẩu một cách dể dàng.  
       Vì bị trở ngại trong thủ tục nhập cảnh ở phi trường Tân Sơn Nhất nên Tám Hoa về đến nhà trời đã khuya! Vội vả tắm giặt rồi đi vào phòng ngủ. Đêm nay ngồi lặng yên trong căn phòng nhỏ của ngôi nhà ngày xưa mình đã trải qua những vui buồn trong cuộc sống! Tám Hoa nhìn ra ngoài qua song cửa sổ, đưa tâm tư vào hồi tưởng. Nhớ lại! Nơi căn phòng nầy đã một thời chan chứa biết bao kỷ niệm của thời xuân sắc ở lứa tuổi dậy thì. Trong chuỗi kỷ niệm hiện về tối nay, có những đêm ngồi ngắm ánh trăng rằm sáng rực chiếu trên những tàu lá chuối sau vườn, nghe âm thanh xào xạc của lá khô khi cơn gió thoảng qua! Và hình như nơi can phòng nầy, vẫn còn đây dư âm của tiếng hát phát ra từ chiếc máy cassett đặt nơi đầu giường với những bài tình ca thời chinh chiến. Thuở ấy, tiếng hát Thanh Thúy nhẹ rơi điệu buồn qua bản nhạc Mưa Nữa Đêm của nhạc sĩ Trúc Phương. Nhớ đến đây, Tám Hoa thở dài bùi ngùi cho kỷ niệm, đoạn đứng dậy kéo ngăn tủ ra tìm lại những tấm hình ngày xưa còn giữ trong ngăn kéo. Tám Hoa đưa tay phủi lớp bụi ngoài bìa rồi lật từng trang album hình của ngày đám cưới với Tư Bông, lòng dâng lên niềm hối hận pha chút ray rứt trong lòng khi nhớ lại kỷ niệm buồn trong ngày lên xe hoa về làm vợ Tư Bông. Ngày đó vẫn in hằn trong tâm trí: Khi giữa lúc tiệc vui, bổng xuất hiện người đàn bà tên Thúy bồng đứa con thơ đến tìm chồng! Hình ảnh của Thúy lúc đó đã làm cho Tám Hoa bị những lời đồn đải và thị phi của láng giềng: Bà là kẻ giựt chồng người khác! Những kỷ niệm buồn vui của ngày xưa kéo nhau về làm cho Tám Hoa mỏi mệt rồi đi vào giấc ngủ.
      Nguyên cả buổi sáng hôm nay, Tám Hoa đi một vòng thăm bà con lối xóm sau những năm tháng xa cách cố hương, xong rồi bà trở về nhà.Trời đã xế trưa, cơm nước xong xuôi. Tám Hoa nằm trên chiếc ghế dựa cạnh bên song cửa, mắt nhìn bầu trời cuối mùa hè đầy mây xám giăng giăng như kéo không gian thu nhỏ lại, làm cho quang cảnh thêm âm u, buồn ảm đạm! Nhìn cảnh trời buồn, Tám Hoa thở dài và nhủ thầm:
 - Kiếp làm người ai mà không một lần gặp cảnh éo le, ngang trái trong đời mình! Nhưng rồi xuân tàn, hạ đến, thu sang, đông qua... Năm tháng cứ lững lờ trôi đi âm thầm và không chờ đợi ai cả. Tính lại, mới đây mà thằng Hận đã hơn hai mươi tuổi rồi. Con Thu thì gần ba mươi, không biết bây giờ cuộc sống của chúng nó ra sao! Tụi nó khôn lớn bao nhiêu thì mình cũng mừng bấy nhiêu, nhưng sao lòng cứ nặng trĩu và ray rứt, vì cứ nghĩ mình có tội lỗi với chúng nó!..
     Nghĩ đến những đứa con rơi của ông Tư Bông, bà Tám Hoa đứng dậy đi xuống nhà dưới gọi người giúp việc:
- Hà ơi! Mầy đâu rồi!
      Tiếng con Hà phía sau nhà đáp:
- Dạ! Chị Tám gọi em có chuyện gì sai bảo.?
       Bà Tám Hoa đi đến bên cạnh con Hà hỏi nhỏ:
- Thời gian qua em có biết tin tức về thằng Hận, con riêng của Tư Bông không?
       Con Hà bấy lâu nay đã biết rỏ câu chuyện của thằng Hận nên khi nghe Tám Hoa nhắc đến thằng Hận, con Hà trả lời :
- Sau khi chị đi Úc chừng vài tháng, bà Thúy vì hoàn cảnh nghèo túng nên đem cho thằng Hận làm con nuôi của chị Diệu trong xóm Kinh Ngang!
      Nhắc lại chuyện của thằng Hận, con Hà thở dài kể tiếp:
- Tội nghiệp thằng Hận! Lúc còn nhỏ, không biết gì đâu: Má nuôi của nó là một người mắc bệnh phong cùi, mấy năm sau cơn bệnh phát nặng nên đã chết khi nó được 6 tuổi!
- Vậy hả! Bây giờ thằng Hận ở đâu?
- Dạo trước nó lên Sài Gòn làm phụ hồ cho công ty xây dựng...
       Tám Hoa cúi mặt suy nghĩ rồi khẻ bảo con Hà:
- Ngày mai em về Kinh Ngang đi tìm tung tích của thằng Hận giùm chị.
- Dạ! Em biết nhà của nó.
        Bà Tám Hoa khẻ bảo con Hà:
- Khi em gặp được thằng Hận, em bảo nó đến gặp chị gấp.
       Sau mấy ngày đi tìm thằng Hận, con Hà đã gặp được nó đang làm công nhân cho một nhà thầu xây dựng ở tận Biên Hòa. Khi con Hà đến tận chỗ làm của thằng Hận và báo tin có bà mẹ ở nước ngoài về tìm, nó tưởng là mẹ Thúy ở Canada từ lâu đã mất liên lạc, nay về Việt Nam tìm con, nó mừng ríu rít hỏi con Hà:
- Mẹ của em về Việt Nam hồi nào hả chị?
- Mấy ngày rồi!
      Biết thằng Hận tưởng lầm mẹ Thúy của nó về Việt Nam, con Hà đính chánh ngay:
- Không phải mẹ Thúy của em.... Là mẹ Tám Hoa.
     Nghe nhắc đến tên Tám Hoa, thằng Hận buồn nói:
- Bà ấy tìm em làm gì! Hơn hai mươi năm qua bà ta đã không cho ba của em liên lạc với em! Bây giờ tìm em đã muộn màng! Em xem như không có quan hệ gì với gia đình của bả. Cha của em đã chết rồi! Chết kể từ ngày ông ấy đã bỏ lại người vợ và đứa con thơ mới vừa thôi nôi, hai mẹ con trải dài những tháng năm sống trong hoàn cảnh nghèo khổ.
      Con Hà nghe thằng Hận trách móc cha nó, nói khuyên:
- Mình làm con nên thông cảm cho hoàn cảnh của cha mẹ.
- Hoàn cảnh? Một người cha lấy vợ khác giàu sang, bỏ lại những đứa con thơ dại sống hẩm hiu giữa dòng đời, thế là hoàn cảnh hả chị.???
    Thằng Hận cúi mặt rồi nói khước từ:
- Thôi! Chị Hà về nói với bà ấy giùm em: Thằng Hận nầy không có quan hệ gì với họ!
    Vừa nói xong, thằng Hận đi trở vào công trình làm việc. Con Hà nhìn theo dáng đi của nó, thở dài thán phục:
- Một đứa con cho tới hôm nay vẫn còn hận người cha của mình, đúng như tên mà mẹ Thúy đặt cho nó: Đỗ Trường Hận!
       Bà Tám Hoa khi nghe con Hà kể lại những lời của thằng Hận nhắn gởi đến bà, khuôn mặt bà hiện lên những niềm hối hận. Tám Hoa đi vào phòng ngủ đóng cửa lại rồi nằm xuống giường gát tay lên trán suy nghĩ. Chuyện ngày xưa với bao kỷ niệm vui buồn lần lượt kéo nhau về trong vùng tâm tư của bà làm ray rứt lòng. Làm người sống trong trần thế sao mà nhiều sầu bi khổ ải! Đâu phải ai cũng trọn vẹn được những ước mơ cuộc đời! Giống như mình đây, những năm tháng sống nơi xứ người, sự nghiệp đã vững vàng, công thành danh toại, nhưng vẫn còn in hằn trong lòng vết thương dĩ vãng của một người đàn bà giựt chồng người khác! Nếu theo thuyết nhà Phật thì đời là bể khổ mà chúng sinh phải lặn hụp cho hết kiếp người để trả nợ trần gian trong vòng nghiệp báo! Tám Hoa suy nghĩ đến đây, nghiêng mình qua phải rồi thở dài nhìn ra bên ngoài. Buổi trưa mùa hè êm ả, bầu trời trong vắt đến tận mây xanh. Tiếng ve sầu trổi khúc nhạc hè từ xa vọng lại buồn thê lương. Những khóm chuối lặng yên dưới trời nắng chói chang buổi trưa hè.Tám Hoa cố dỗ giấc ngủ trưa nhưng cơ hồ trằn trọc mãi nên ngồi dậy mở cửa phòng đi ra ngoài, đến ngồi nơi chiếc bàn trà ngoài phòng khách.  Người cha nhận thấy đứa con gái của mình có điều gì trăn trở trong lòng, đến ngồi bên cạnh khẻ hỏi:
- Hình như con có điều gì mang tâm sự?
    Tám Hoa nói thật với cha:
- Lần nầy con về Việt Nam là cốt yếu đi tìm thằng Hận. Con định gặp mặt để cho tiền và giúp nó số vốn mưu sinh, xem như một sự đền bù cho nó!
        Nghe Tám Hoa nói những ý định giúp đở thằng Hận, người cha gật đầu:
- Đúng! Con làm việc thiện để tích đức cho con cháu của con sau nầy... Dù sao đi nữa thì thằng Hận cũng là máu mủ ruột thịt của chồng con.
     Tám Hoa nói trong niềm hối hận:
- Nếu con giác ngộ được sớm thì thằng Đinh Phi của con năm rồi đâu có thi rớt vào nha khoa!
- Bây giờ con bắt đầu cũng chưa muộn! Điều quan trọng là con phải thật tâm khi làm việc từ thiện.
    Tám Hoa gật đầu rồi nói với người cha:
- Nếu từ đây cho đến ngày con về Úc, con chưa gặp được thằng Hận thì con nhờ cha đưa tận tay thằng Hận năm chỉ vàng 24K giùm con.
     Biết tính của đứa con gái keo kiệt và hẹp hòi, người cha khẻ khuyên:
- Gần hai mươi năm qua, con không hề giúp đở cho thằng Hận, bây giờ con cho nó bấy nhiêu số  vàng đó, con tưởng đã đủ đền bù được những tình cảm bị mất mát của nó sao?
- Năm chỉ vàng 24K bây giờ cha tưởng ít hả! Nhà khá giả trong xóm mình cưới vợ cho con, chỉ cho cô dâu 2 chỉ vàng là nhiều lắm rồi!
- Thôi! Cha không xen vào việc làm của con.
     Còn hai hôm nữa là tới ngày trở về Úc, hôm nay Tám Hoa mời bà con láng giềng và dòng họ xuống Mỹ Tho đãi tiệc tại nhà hàng Lộc Phố. Trong số những người được mời có bà con bên chồng Tám Hoa, họ gọi Tư Bông bằng cậu. Đang ngồi ăn trong bàn tiệc, người cháu họ của ông Tư Bông tự dưng đi đến bên Tám Hoa nói lời trách móc:
- Mợ Tư về nhắn với cậu Tư Bông: “ Con Thu bây giờ gia cảnh suy đồi lắm! Nghe nói cậu Tư Bông là đại gia xứ rẩy bên Úc, thường xuyên làm việc từ thiện cứu trợ bảo lụt, cho tiền xây cất chùa chiền... Vậy thì cậu Tư Bông nên làm việc từ thiện cho con Thu, dù sao nó cũng là con ruột của cậu ấy!..
      Tám Hoa vừa nghe người cháu họ lớn tiếng trách móc chồng mình về chuyện bỏ rơi con Thu sống trong cảnh nghèo khổ ở Việt Nam, Tám Hoa sợ xấu hổ giữa đám đông nên kề tai người cháu nói nhỏ:
- Đây là chuyện riêng của gia đình, ngày mai mợ đến nhà cháu, chúng ta bàn tính sau!
     Có lẽ đứa cháu hiểu được bản tính gian xảo, không giữ lời hứa của Tám Hoa nên nó gằn giọng:
- Nếu mợ không đến giúp đở con Thu thì cháu sẽ đưa tin nầy lên báo chí để mọi người biết đến con Thu có người cha vô lương tâm, khoác chiếc áo “đại gia xứ rẩy” mà để đứa con gái của mình sống trong nghèo khổ.
- Mợ hứa với cháu!
- Mong rằng lời hứa của mợ được thực hiện.
     Chiều nay Tám Hoa lên phi trường Tân Sơn Nhất đáp chuyến bay về Úc, nhưng Tám Hoa không giữ lời hứa đến gặp mặt đứa cháu của ông Tư Bông. Tám Hoa vốn dĩ là người có bản tính không chịu ai khuyên nhủ hay ra lệnh mình nên Tám Hoa xem những lời cầu xin của đứa cháu Tư Bông như gió thoảng bên tai. Vừa xếp áo quần vào Vali Tám Hoa vừa nói với con Hà:
- Ngày mai em xuống nhà thằng cháu của ông Tư Bông, nói nhắn những lời nầy của chị đến nó: “ Mầy lấy tư cách gì mà dám yêu cầu tao cho tiền con Thu..? Thà tao cho tiền xây cất chùa chiền còn được phước đức hơn cho tiền những đứa con oan nghiệt giống như con Thu....”.
       Sau khi tiễn đưa Tám Hoa về Úc, ngồi trong xe trên đường từ phi trường trở lại nhà, con Hà ngẩm ngghĩ ra được một chân lý đời người trong hệ lụy hận thù. Con Hà chợt thốt lên với tiếng thở dài:
- Nợ tình chưa vơi khi hận thù chưa dứt!!!!!!
       Thế mới biết con người sống trên cuộc đời ô trọc nầy có mấy ai thấu hiểu được triết lý của nhà Phật: Chữ Tâm đáng quí hơn bao chữ Tiền..

    Adelaide 25/5/2014
   Dương Đại Trường